Lòng người thật khó đoán
Chắc hẳn trong mỗi con người chúng ta việc gia đình có đám giỗ cũng chẳng phải là chuyện xa lạ gì cả. Tuy nhiên, câu chuyện mà tôi đã trải qua cách đây vài hôm thì đúng là đắng lòng.
Nhưng bao lần khác, hôm ấy ở quê có đám giỗ, con cháu chúng tôi ai đấy đều chuẩn bị này nọ để trở về quê. Chỉ khác biệt là năm nay, ông anh họ của tôi đã trở nên 1 cách rất phong cách. Anh đánh “Con mẹc” bóng loáng về quê, bước xuống chiếc xe kia là người vợ ăn mặc cực kỳ sang trọng.
Khó hiểu 1 chổ là trông vợ chồng anh ta sang trọng và lộng lẫy như vậy, nhưng lại chẳng cho ai đồng quà tấm bánh khỉ khô nào cả. Và cũng chẳng hiểu tại sao vợ chồng anh luôn là hạt nhân của mọi cuộc trò chuyện, là tâm điểm của mọi sự chú ý…

Dường như tất cả mọi người đều tập trung vào anh chị họ sang trọng và lộng lẫy của tôi. Mọi người đều tâm đắc khen ngợi và đinh ninh rằng anh là người thành đạt, giàu có và quyền quý. Có phải chăng tất cả là do vẻ bề ngoài sáng bóng ấy?
Đến khi Anh chị quay về Hà Nội, các bác đã không quên biếu kèm theo bu gà nhà nuôi… Chỉ vừa thấy anh khẽ nheo đuôi mắt, ông Bác rể liền hiểu ý, đã vội mang ra lò mổ đầu làng, chỉ đôi lát sau đó quay về là thấy mấy con gà đã được thoát y và chăm sóc kỹ càng, hiển nhiên là còn được bọc nylon cẩn thận.
Còn về vợ chồng nhà tớ, đi xe máy đùng điêng mấy trăm cây số, lỉnh kỉnh quà cáp – phòng bì. Nhưng dường như mọi người đều cho rằng đấy là chuyện bình thường, là lẽ tự nhiên mà vợ chồng tớ phải làm.
Lòng người thật khó đoán, nói sâu chẳng phải sâu, nói cạn cũng chẳng phải cạn. Chỉ cần có vẻ ngoài bóng loáng là đồng nghĩa với thành đạt, giàu có và quyền quý sao? Chỉ vì có vẻ ngoài bình thường là bị xem thường và coi là thua kém sao? Tôi thực sự không còn biết phân biệt đâu là đúng, đâu là sai nữa.
Đấy quả là 1 ngày buồn và rất buồn cho vợ chồng nhà tớ. Tôi tin rằng đây không chỉ là câu chuyện của riêng vợ chồng tớ mà chắc hẳn có những bạn cũng đã gặp phải những tình huống và hoàn cảnh tương tự.
Nếu nói không buồn, không sao đâu thì quả thực là đang dối lòng. Chính bởi lẽ thế, tớ quyết định viết câu truyện này ra, không phải để nói xấu, cũng không phải là để chứng mình điều gì cả. Chỉ vì đó là một nỗi buồn mà tôi muốn chia sẻ, muốn trút bầu tâm sự qua những dòng chữ, với những ai đã từng có những nỗi buồn đến đắng lòng như vợ chồng nhà tớ.
Vân An