1 hoàn cảnh tạo ra 2 con người

(chung khoan phai sinh) – Một gia đình nọ, nhà có hai anh em sinh đôi, cha của 2 đứa trẻ là người nghiện rượu rất nặng, ngày nay chúng ta vẫn thường hay sử dùng ngôn từ là bợm rượu để miêu tả về những người này.

Người cha tối ngày chỉ biết triền miên trong rượu chè, luôn trong tình trạng say xỉn. Cả 2 đứa trẻ đều được sinh ra và lớn lên trong hoàn cảnh ấy. Tuổi thơ của chúng đã gắn liền với hình ảnh một người cha thường xuyên rượu chè say xỉn, chúng luôn cảm thấy lo sợ mỗi đêm khi cha chúng đi nhậu say về. Trong ký ức của chúng chỉ toàn là những trận đòn của người cha, những giọt nước mắt của người mẹ, và những cảnh tượng đập phá đồ đạc trong gia đình. Chẳng có hình ảnh nào là đẹp đẽ, nên thơ, lãng mạn cả. Thời gian cứ thế trôi qua,  cả hai đứa trẻ đều lớn lên với cùng 1 hoàn cảnh bi thảm giống như nhau.

Nhiều năm sau đó, hai đứa trẻ của ngày trước giờ đã trưởng thành. Mỗi người đều có cuộc sống riêng của chính mình. Người anh trai song sinh giờ đây cũng tối ngày say xỉn, người anh đã trở thành một phiên bản khác của người cha năm xưa – 1con sâu rượu, ngày đêm chìm đắm trong những cơn say xỉn. Còn khi nói về người em song sinh, người em giờ đây đã trở thành một trong những người tiên phong, đi đầu trong các phong trào phòng chống những tệ nạn rượu bia của khu vực địa phương, và nhiều nơi khác.

1 hoàn cảnh tạo ra 2 con người

1 hoàn cảnh tạo ra 2 con người

Một hôm, người bạn cũ lâu năm của gia đình đã đến chơi và hỏi thăm người anh trai song sinh: : “Tại sao anh lại trở thành một bợm nhậu như thế này?”

rồi cũng chính người bạn ấy đã đến hỏi thăm người em trai song sinh:  “Tại sao anh lại tham gia phong trào bài trừ tệ nạn bia rượu?”.

Thật bất ngờ, câu trả lời của cả hai anh em song sinh năm ấy đều giống nhau:  “Có một người cha như vậy đương nhiên tôi phải trở thành người như thế này rồi!”.

Bạn có biết sai lầm lớn nhất trong cuộc đời của mọi con người chúng ta là gì không? 

Đó chính là chúng ta đã cho phép chính bản thân mình quyền được đổ thừa, đổ lỗi cho hoàn cảnh. Bạn nên biết rằng, hoàn cảnh không phải là nguyên nhân, và cũng sẽ không bao giờ là nguyên nhân cho bất cứ hành động tiêu cực nào cả. Hoàn cảnh chỉ có thể là lý do, chỉ là những cái cớ cho những người không có ý chí, thiếu quyết tâm, những con người với tâm hồn lòng dạ hẹp hòi. Những người đấy sẽ vịn vào hoàn cảnh để tự ngụy biện và tự bào chữa cho những hành động của chính mình. 

Chắc hẳn bạn vẫn còn nhớ bài thơ lục bát này chứ?  Vâng, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. 

Trong đầm gì đẹp bằng sen

Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng

Nhị vàng bông trắng lá xanh

Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>